Bài văn mẫu Kể về một kỉ niệm đáng nhớ khi đi học của em dưới đây nhằm giúp các em biết cách viết một bài văn kể chuyện có bố cục ba phần đầy đủ: Mở bài, thân bài và kết bài. Chúc các em sẽ có được những bài văn thật hay nhé!


Bạn đang xem: Kể về một kỉ niệm đáng nhớ khi đi học của em (hay nhất)

Đề bài: Bằng một bài văn ngắn em hãy kể về một kỉ niệm đáng nhớ khi đi học của em.

Bạn đang xem: Kể về một kỉ niệm đáng nhớ lớp 8 ❤️️15 bài văn hay nhất

Gợi ý làm bài:


Bất kì ai trong chúng ta cũng từng là những đứa trẻ, với một tuổi thơ đầy ắp biết bao kỉ niệm bên người thân, bạn bè. Em cũng vậy, dường như mỗi ngày, mỗi giờ đối với em đều là những kỉ niệm đáng nhớ. Tuy nhiên kỉ niệm mà em nhớ nhất đến tận bây giờ chính là một lần được thầy giáo khen hồi lớp 3.

Hồi đó, em là một cậu bé học rất kém môn Tiếng Việt, đặc biệt là phần tập làm văn. Tính cách ham chơi, năng nổ quá mức khiến em khó mà ngồi yên một chỗ để viết từng câu văn thật nắn nót, truyền cảm được. Thế nên, mỗi tiết làm văn với em thực sự là một cơn ác mộng. Và cô Lan – giáo viên chủ nhiệm của em hồi ấy cũng đưa em vào nhóm những học sinh cần đặc biệt quan tập trong giờ học tiếng việt. Cứ thế, giờ tập làm văn của em cứ trôi qua nặng nề như thế.

Tuy nhiên, mọi thứ đã thay đổi vào một ngày mùa đông cuối năm, khi cô giáo yêu cầu em viết bài văn tả cảnh khu chợ ngày cuối năm, gần Tết. Lúc đó, em mang theo vở bài tập theo mẹ ra chợ bán hoa, người qua kẻ lại tấp nập, rộn ràng khiến em nhanh chóng quên đi phần bài tập cần làm. Nhưng cuối cùng mẹ vẫn buộc em đối diện với nó. Như thường lệ, em mở cuốn vở tập làm văn ra với một tâm trạng chán chường và mệt mỏi. Mẹ em thấy thế liền bảo rằng:

– Con hãy nhìn xung quanh đi, các cô chú bán hàng, rồi người đi mua, người đi chơi… con thấy như thế nào thì tả giống như vậy, không có khó đâu.

Nghe lời mẹ, em bắt đầu quan sát xung quanh thật kĩ rồi mới viết. Lần đầu tiên, em thấy việc viết văn cũng thú vị đến thế. Em viết liền mạch cả một bài văn thật dài. Em tả những hàng hoa, hàng bánh mứt của các cô, các chú được bày biện xinh đẹp, rực rỡ. Em tả những cô bé, cậu bé lăng xăng chạy theo mẹ rồi ngơ ngác trước khung cảnh lung linh. Em còn tả cả những nụ cười tươi rói của cô bán hoa khi có người mua hàng. Cứ thế, mà cả hai trang giấy phút chốc kín hết cả chữ. Kết thúc bài văn, lòng em vui đến lạ kì. Cả tối hôm ấy, em cứ thao thức mãi, mong thật nhanh đến ngày mai để nộp bài cho cô.

Đến giờ tập làm văn hôm sau, khi đọc đến bài văn của em, cô giáo ngừng lại, lật bìa vở ra xem lại tên rồi mới đọc tiếp. Em nín thở hồi hộp dõi theo từng cử chỉ của cô. Cô nhăn mày, rồi nheo mắt cũng khiến em hồi hộp theo. Và rồi cô cũng đọc xong. Cô giáo chẳng nói gì cả, mà điềm tĩnh đọc tiếp bài làm của các bạn khác trong lớp. Điều đó khiến em vô cùng thất vọng, mà nằm sấp xuống mặt bàn. Một lát sau, cô giáo yêu cầu cả lớp tập trung, cô từ tốn nhận xét những ưu, khuyết điểm của cả lớp trong bài viết lần này. Xong xuôi, tự nhiên cô cầm một cuốn vở ra đứng trước lớp và nói:

– Lần này, cô muốn cả lớp mình cùng dành một tràng vỗ tay cho bạn Trung, vì bạn ấy đã viết rất tốt. Tuy vẫn có một vài lỗi nhỏ, nhưng những gì bạn ấy miêu tả và kể lại vô cùng sinh động và hấp dẫn. Vậy nên cô đã cho bạn Trung một điểm mười. Cả lớp hãy mượn vở và xem bài của Trung để tham khảo nhé.

Nói rồi, cô gọi em lên bục để nhận vở. Trước ánh mắt ngạc nhiên và ngưỡng mộ của các bạn, em tiến lại gần cô. Cô giáo dịu dàng và yêu thương nhìn em nhận lấy vở và trở về chỗ. Lúc ấy, cô giáo rồi đến các bạn lần lượt vỗ tay chúc mừng em. Đó là lần đầu tiên em được điểm mười và được cô khen trong môn làm văn. Niềm hạnh phúc, tự hào ấy không gì có thể diễn tả được. Suốt buổi học hôm ấy, cả người em cứ lâng lâng vì sung sướng, còn hơn cả vì kì nghỉ Tết sắp đến gần.

Từ hôm đó, em thêm yêu và đam mê việc viết văn. mỗi khi cô yêu cầu viết bài, em sẽ tìm hiểu thật kĩ rồi mới viết thật cẩn thận. Bằng tất cả sự nghiêm túc của mình. Nhờ vậy, mà khả năng viết văn của em ngày càng tốt hơn.

Giờ đây, việc viết văn đối với em đã trở thành một môn học hấp dẫn và thú vị. Tất cả chính là nhờ lời khen và điểm mười hào phóng của cô giáo ngày hôm đó. Chính nó đã tiếp thêm cho em sức mạnh, niềm tin để cố gắng hơn. Vì vậy, kỉ niệm ngày hôm đó, em vẫn luôn nhớ mãi đến về sau.


Ngày hôm nay, vì trời mưa to, lại không có áo mưa, nên em đành phải ngồi lại trong lớp học chờ mưa tạnh rồi mới về nhà. Trong lúc cùng lũ bạn ngồi ngắm mưa rơi, em lại chợt nhớ về kỉ niệm dưới mưa của mình vào hơn ba năm về trước.

Hồi đó, em vừa lên lớp 2, đã quen lớp, quen bạn bè rồi nên rất dạn dĩ. Giờ ra chơi nào, em cũng cùng các bạn chạy đi chơi khắp sân trường. Hôm đó, chúng em được nghỉ học sớm không báo trước, nên bố mẹ chưa đến đón kịp. Vì vậy, chúng em đành ngồi lại ở hành lang lớp để chờ người đến đón. Tự nhiên lúc ấy, trời lại đổ mưa rào. Khiến trên sân có đầy những vũng nước to nhỏ. Thế là em cũng các bạn rủ nhau mặc áo mưa rồi ra sân chơi. Dưới cơn mưa chúng em hò reo, rượt đuổi nhau vô cùng vui vẻ. Một lát sau, chúng em rủ nhau thi nhảy qua các vũng nước đọng, xem ai nhảy qua vũng nước to hơn thì sẽ thắng. Trong lúc chơi, vì tính hiếu thắng, em quyết định thử sức với một vũng nước lớn. Và tất nhiên là em không thể nhảy qua được. Em ngã xuống giữa vũng nước, làm nước bắn tung tóe khắp nơi, còn bản thân thì ướt hết cả. Cùng lúc đó, mẹ em đến đón. Thấy em bị ướt hết như vậy, mẹ đã rất tức giận. Về đến nhà, mẹ liền đưa em đi tắm gội thay áo quần khô rồi mới mắng em một trận nên thân. Sau hôm đó, em bị cảm đến gần một tuần mới khỏi. Khiến em từ bỏ hẳn thói nghịch ngợm của mình.

Sau sự kiện lần đó, em trở nên ngoan ngoãn và nghe lời mẹ hơn. Không nghịch ngợm lung tung nữa. Và mỗi khi trời đổ mưa, thì em lại bồi hồi mà nhớ về kỉ niệm ngốc nghếch ấy của mình.


Ai cũng đầy ắp những kỉ niệm của một thời thơ ấu. Đặc biệt, những buổi đầu cắp sách đến trường, được gặp gỡ và làm quen với biết bao thầy cô, bạn bè … sẽ luôn là những kỉ niệm mãi mãi không bao giờ quên.

Những ngày đầu đi học, tôi luôn được cô giáo khen viết chữ đẹp và đều. Em học rất khá môn tập viết tuy nhiên lại không giỏi môn toán. Đây là môn học mà em sợ nhất. Cô giáo mặc dù đã giảng dạy, hướng dẫn em làm bài rất cẩn thận và tỉ mỉ tuy nhiên do bản thân sợ môn học này nên những lời cô giảng dạy em không hiểu hết. Biết vậy, nên cô đã đổi chỗ cho em ngồi cạnh Hà – một trong những bạn học giỏi toán nhất lớp – để học tập cùng nhau. Cùng nhau làm bài tập nhóm đã giúp cho em tiến bộ hơn rất nhiều. Em đã học được phương pháp học toán của bạn. Thậm chí, trong những bài toán khó, bạn còn hướng dẫn em cách tiếp cận vấn đề và phương pháp giải phù hợp. Từ một học sinh yếu môn toán, em đã bắt đầu có niềm đam mê và yêu thích với môn học này.

Có một lần trong một bài kiểm tra toán, em không làm được bài. Em ngồi loay hoay gần như cả buổi để giải. Hà thấy vậy liền viết viết ra một tờ nháp. Sau đó, bạn vo vo lại rồi nhẹ nhàng đưa cho em. Em cảm thấy rất vui khi được bạn giúp đỡ nhưng đồng thời cũng thấy bứt rứt trong lòng. Rồi em cầm tờ giấy đã vo nhét vào học bàn. Em chợt nhớ lời cô giáo dạy: “Thất bại là mẹ thành công”. Em không muốn bản thân mình cứ mãi yếu kém môn toán. Hà cũng thúc giục em giở tờ giấy ra chép. Nhưng bản thân em kiên quyết từ chối và tiếp tục ngồi suy nghĩ cách làm. Khi chỉ còn khoảng năm phút thì hết giờ làm bài, tự dưng những lời cô giáo giảng như hiện về trong tâm trí em. Một hồi viết nháp các công thức đã học, em chợt phát hiện ra mình đã bỏ quên mất một phép tính. Em vội vàng sửa lại bài làm. Khi trống báo hiệu kết thúc giờ kiểm tra cũng là lúc em hoàn thành bài thi.

Cô giáo trả bài kiểm tra và em được điểm 8 – một kết quả xứng đáng với sự nỗ lực của bản thân, Hà cũng rất vui khi thấy em đã học khá hơn trước. Đến bây giờ mỗi khi nhắc lại, tôi lại thấy hân hoan trong lòng.


Từ nhỏ, em đã là một đứa trẻ hiếu động và nghịch ngợm, thường bày trò trêu chọc các bạn. Vì thế, tuổi thơ của em có rất nhiều kỉ niệm thú vị. Tuy nhiên, em nhớ nhất vẫn là kỉ niệm vào tiết thể dục cuối năm lớp 4.

Em vẫn nhớ rất rõ, hôm ấy là tiết thể dục cuối cùng của năm học. Tất cả các môn học đều đã thi học kì xong, và chỉ chờ thông báo điểm. Vì vậy, thầy giáo rất bận rộn với công việc tổng kết điểm, nên đã cho chúng em tự do hoạt động trên sân bóng. Thế là, cả lớp chúng em chia thành nhiều nhóm, nhóm thì chơi đá cầu, nhóm thì chơi bóng chuyền, vui vẻ vô cùng. Em cũng cùng các bạn chơi bóng đá. Một lát sau, hơi mệt thì chúng em ngồi lại nghỉ ngơi dưới gốc cây bàng. Trong lúc ngồi nghỉ, em nhìn thấy bên cạnh có nhóm các bạn nữ đang bàn chuyện gì đó rất rôm rả, thỉnh thoảng lại cười phá lên. Thế là, máu nghịch ngợm trong em lại nổi lên. Em chạy ra bãi cỏ, tìm kiếm một lát liền phát hiện một nhánh lá của cây xấu hổ, liền ngắt và dấu trong túi áo. Sau đó, giả vờ đi qua nhóm bạn nữ đang trò chuyện. Rồi đột ngột ném mảnh lá vào giữa nhóm bạn ấy, đồng thời hét lên:

– Sâu róm này!

Quả nhiên đúng như em dự đoán, các bạn nữ đồng thanh hét lên rồi bỏ chạy tán loạn. Nhìn thấy hình ảnh đó, em cười lên khoái chí. Nhưng chợt một tiếng kêu đau đớn vang lên khiến em giật mình. Đó là tiếng kêu của Linh. Thì ra do sợ quá, chạy vội vàng mà cậu ấy bị ngã ra giữa sân. Đầu gối và bàn tay bị trầy xước hết, có chỗ còn chảy máu nữa. Lúc này, các bạn trong lớp liền tập trung lại và đưa Linh lên phòng y tế. Một mình em ngồi lại sân, hối hận vô cùng. Một lát sau, Linh được cô giáo băng bó cẩn thận, cùng các bạn trong lớp trở về sân, phía sau còn có cả thầy thể dục nữa. Thầy thổi còi, yêu cầu cả lớp tập trung lại theo đúng đội hình. Rồi bắt đầu nói:

– Các em đều đã là học sinh lớp 4, nên thầy không nêu trực tiếp tên ra trước cả lớp. Thầy chỉ muốn nói rằng, các em có thể vui chơi thoải mái, nhưng hãy nhớ suy nghĩ đến hậu quả của hành động mình làm trước khi thực hiện. Kẻo sẽ có lúc phải hối hận mãi về sau.

Dặn dò xong, thầy cho cả lớp nghỉ. Lời thầy nói lúc đó, tuy không chỉ đích danh, nhưng cả lớp ai cũng biết là em cả. Những tiếng xì xào, bàn tán, ánh mắt hoài nghi của các bạn khiến em cảm thấy xấu hổ và ân hận đến muốn đào một cái lỗ để chui xuống. Chiều hôm đó, em mang theo một ít quà, sang tận nhà Linh để xin lỗi, và hứa với bạn ấy sẽ thay đổi bản thân, không chơi những trò nghịch dại thêm một lần nào nữa. Nhìn thái độ nghiêm túc của em, Linh cười xòa lên và xí xóa lỗi lầm của em.

Sự kiện lần đó tuy kết thúc nhanh chóng, và các bạn trong lớp dường như cũng chẳng mấy ai để bụng. Nhưng bản thân em thì vẫn luôn nhớ mãi, và lấy đó làm gương để chỉnh đốn bản thân. Nhờ vậy, mà em trở thành một chàng trai chín chắn, trưởng thành hơn trước đây rất nhiều.

Kể Về Một Kỉ Niệm Đáng Nhớ Lớp 8 ❤️️ 15 Bài Văn Hay Nhất ✅ Những Áng Văn Mẫu Đặc Sắc Giúp Học Sinh Tham Khảo Và Nâng Cao Kỹ Năng Viết.


Dàn Ý Kể Về Một Kỉ Niệm Đáng Nhớ Lớp 8

Dàn Ý Kể Về Một Kỉ Niệm Đáng Nhớ Lớp 8 chi tiết được mailinhschool.edu.vn chia sẻ đến bạn đọc sau đây.


Mở bài:

Là một học sinh hiếu động, tuổi học trò của em có rất nhiều kỉ niệm để nhớ đến, vui có, buồn có.Nhưng kỉ niệm mà em nhớ kĩ nhất chính là một lần bị thầy giáo thể dục phê bình trước lớp.

Thân bài

Hoàn cảnh diễn ra sự việc:


Hôm đó, cả lớp tập trung giữa sân để học tiết thể dục
Nội dung môn học hôm đó là tập 12 động tác cuối của bài thể dục
Sau khi khởi động thầy giáo cho chúng em chia thành từng nhóm nhỏ, tập cùng nhau ở các góc sân để sớm thuộc nhuần nhuyễn

Diễn biến sự việc:

Trong khi các bạn đang nghiêm túc tập luyện, em cảm thấy nhàm chán và nghĩ các chọc phá các bạn nữ
Em di chuyển về phía bạn Mi đang cố gắng giữ tư thế chống đẩy cho bạn khác bấm thời gian
Nhân lúc không ai để ý, em chạy lại, ấn mạnh bạn Mi xuống, làm bạn ấy hét lên một tiếng đau đớn
Nhìn thấy vậy, em hết sức hoảng sợ, không ngờ mình lại mạnh tay đến như vậy
Đúng lúc em đang ngơ ngác, chưa biết nên làm gì thì thầy giáo xuất hiện, dặn cả lớp giữ trật tự rồi đưa Mi lên phòng y tế

Kết quả

Lúc trở về, thầy đã tập trung cả lớp lại và nghiêm túc phê bình, cảnh cáo em trước tập thể lớp
Trước ánh nhìn của các bạn, em vô cùng xấu hổ và nhận thức sâu sắc sai lầm của mình
Em đã đến xin lỗi trực tiếp Mi và được bạn ấy tha thứ
Từ hôm đó, em thay đổi bản thân, không còn ham chơi và nghịch dại như trước nữa

Kết bài

Kỉ niệm đó là một bài học đắt giá mà em mãi mang theo trong hành trang của cuộc đời
Giúp em trưởng thành hơn, thành một người học sinh được mọi người yêu quý

Tham Khảo ⏩ Kể Về Kỉ Niệm Đáng Nhớ Với Người Bạn Thân Lớp 8 ❤️️ 15 Bài

*

Đoạn Văn Ngắn Kể Về Một Kỉ Niệm Đáng Nhớ Lớp 8 – Bài 1

Đoạn Văn Ngắn Kể Về Một Kỉ Niệm Đáng Nhớ Lớp 8 được nhiều bạn quan tâm và yêu thích.


Trong thời gian đi học, em đã được học rất nhiều thầy cô. Mỗi người ai cũng có những điểm giống và khác nhau trong tính cách và cách dạy học. Thế nhưng với em, em thích nhất là được học với cô giáo Thúy – cô chính là cô giáo chủ nhiệm lớp bảy của em. Với cô, em đã có rất nhiều nhưng kỉ niệm đẹp mà cho tới tận bây giờ em vẫn không thể nào mà quên được.

Năm lớp bảy, lớp em được nhận cô giáo chủ nhiệm mới. Cô là cô giáo mới về trường, năm đó cô giáo mới có 23 tuổi. Có lẽ cũng bởi vì thế mà ở cô giống như một người chị của chúng em. Cô hiểu chúng em như những người em của mình và luôn ở bên cạnh chúng em để giúp chúng em cố gắng trong học tập. em còn nhớ rất nhiều những kỉ niệm về cô.

Những kỉ niệm ấy như đi cùng với em suốt cả những chặng đường dài bởi chính cô là người đã dạy cho em những điều hay, những điều mà trước đó em không hề biết. Còn nhớ nhất là kỉ niệm về cô. Khi ấy, em vẫn còn là một học sinh rất nghịch ngợm, lại hay cãi nhau với bạn, không chịu học bài và làm bài mỗi khi tới lớp. Thấy em như vậy, cô giáo đã gọi em và nói chuyện cùng với em.

Lúc đầu em cứ nghĩ rằng có lẽ cô lại mắng mình rồi. Thế nhưng cô lại không hề làm như vậy. Cô hỏi em tại sao em lại không làm bài tập ở nhà một cách rất dịu dàng. Lúc ấy, em không biết phải trả lời như thế nào, chỉ có thể cúi đầu xuống và không dám trả lời cô. Cô bảo rằng cô biết em là một người con ngoan, có thể em không thích học vì em đã bị mất gốc nên cô đã chủ động tới nhà để kèm cặp riêng cho em.


Thời gian đầu em không hề muốn học cô, thế nhưng cô đã thay đổi cả những suy nghĩ của em bởi mỗi lần tới nhà, cô chỉ như một người chị đang giúp đỡ em mình học tập thậm chí khi tới cô mang những thứ mà chúng em thích như xoài, ổi hay những hộp ô mai nho nhỏ. Cô bảo rằng đó chính là bí mật của hai cô trò. Sau này nhờ có công lao dạy bảo của cô mà em đã có những tiến bộ vượt bậc trong học tập và thay đổi hẳn thái đọ với việc học và làm bài.

Xem thêm: World's smallest đồ chơi hay nhat the gioi, 10 món đồ chơi trẻ em xa xỉ nhất thế giới

Cô Thúy là cô giáo mà em ngưỡng mộ nhất. Tuy giờ đây cô đã chuyên công tác nhưng trong lòng của em thì cô luôn là người thầy mà em biết ơn và kính trọng cho tới suốt cuộc đời.

Chia Sẻ