Bây tiếng là tám chín giờ sáng, ánh khía cạnh trời chiếu sáng cả phòng hội nghị. Giản Dao vẫn ngồi trong góc như hay lệ. Bạc tình Cận Ngôn mặc bộ ple đen thẳng tắp, bình thản tăng trưởng bục phạt biểu.

Phần lớn cảnh sát đều ở mặt ngoài, chuần cảnh chỉ từ lại mấy nhân đồ dùng cốt cán. Sau khoản thời gian nghe xong report của bạc bẽo Cận Ngôn, lũ họ sẽ thực thi cuộc lùng bắt càng chuẩn chỉnh xác hơn.

Bạc Cận Ngôn quan sát cung quanh một lượt, ung dung mở miệng:

"Hung thủ là "tội phạm có năng lượng tổ chức" điển hình. Trái lại với loại tội phạm này là "tội phạm không tồn tại năng lực tổ chức". Các loại thứ hai thường mắc chứng dịch về phương diện tinh thần, hành động hỗn loạn, không tồn tại kế hoạch. Còn thủ phạm của chúng ta đầu óc tỉnh táo, lên kế hoạch một biện pháp tỉ mỉ chu đáo, phương châm rõ ràng. Mặc dù nhiên, "tội phạm có năng lực tổ chức" cùng "tội phạm IQ cao" không và một khái niệm. Thủ phạm của chúng ta chỉ là fan bình thường.

Hắn biến chuyển thanh thiếu niên thành vật hy sinh của "cỗ máy giết người", ảo tưởng có thể kiểm rà sự thư hùng của bạn khác. Hiện tại tại, tôi vẫn chưa biết được sự hoang tưởng của hắn hình thành như thế nào, dẫu vậy hắn sống tại thành phố này, ảo tưởng của hắn cụ thể xa thời hiện thực. Khi những anh tìm đến nhà hắn, chắc hẳn rằng các anh sẽ thu được lượng phệ sách vở, đĩa phim bạo lực.

Tâm lý đổi thay thái khômg buộc phải hình thành trong ngày một ngày hai. Hung thủ luôn luôn có ảo mộng nhưng không thể thực hiện, khiến cho hắn bị giày vò một thời gian dài.

bởi vì vậy trong quy trình dụ dỗ nạn nhân, hắn hoàn toàn có thể thể hiện kĩ năng ăn nói xuất sắc, nhưng mà trong thực tiễn cuộc sống, hắn ngược lại trầm mặc kiệm lời, sát như không tồn tại bạn bè, càng không có người yêu. Bởi vì hắn xa vắng quần chúng, các bước không tiện lợi nên tư tưởng của hắn càng trở bắt buộc u ám.

Tôi tin trước lúc giết người, hắn đã có lần "thí nghiệm" trên rượu cồn vật. Đối tượng là chó mèo hoang, hoặc thứ nuôi nhà hàng xóm. Có lẽ các anh vẫn tìm thấy manh mối và dấu vết ở gần đơn vị hắn.

Hung thủ ban đầu gây án từ thời điểm tháng một năm trước nguyên nhân chắc hẳn rằng bị một sự kích mê thích nào đó. Ví dụ quá trình hoặc cuộc sống gặp trắc trở nghiêm trọng. Căn cứ vào trình độ gây án ổn định và liên tục trong 1 năm qua, tôi càng nghiêng về tài năng hung thủ gặp gỡ hạn trong cuộc sống thường ngày hơn, lấy một ví dụ quan hệ với người nhà xấu đi, hoặc có tín đồ qua đời...nên mới xúc tiến hắn giết thịt người.

Trong quá trình lùng bắt, các anh lưu lại ý, hung thủ kha khá thông minh nhanh nhạy. Xét về mặt ảo tưởng bạo lực của hắn, nhiều kỹ năng hắn có chức năng và ý thức trinh sát nhất định..."

Cuộc họp mau lẹ kết thúc.

Những người cảnh sát đều đi hết, phòng họp báo hội nghị trống ko trong giây lát. Giản Dao quét dọn đồ, hỏi bạc đãi Cận Ngôn: "Bây giờ bọn họ làm gì?"

Bạc Cận Ngôn mặc áo khoác bên ngoài , thần sắc anh lộ vẻ sảng khoái: "Nghỉ ngơi."

Hai bạn vừa ra đi cục cảnh sát liền thấy Giản Huyên đứng từ thời điểm cách đây mấy mét. Cô nở niềm vui ngọt ngào: "Chị...Đại thần!"

Giản Dao mỉm cười hỏi: "Em đến đây làm gì?"

Giản Huyên đáp: "Mấy ngày chị ko về nhà, người mẹ cử em đến xem tình hình."

Trong cơ hội hai bà mẹ nói chuyện, tệ bạc Cận Ngôn im re đứng một bên. Qua khóe mắt, Giản Dao thấy sắc mặt anh không chút biểu cảm. Từ bây giờ anh diện ple chỉnh tề, lại có gương mặt trắng trẻo tuấn tú, tuy không đeo khẩu trang cơ mà đứng ở ngoài đường vẫn nóng bỏng sự chăm chú của người đi đường.

Giản Huyên cũng lén liếc anh vài cái, đôi khi nói với Giản Dao: "Chị bữa sớm chưa?"

Lúc này, bạc tình Cận Ngôn new lên tiếng: "Đi thôi!"

Giản Dao cùng Gian Huyên cùng ngoảnh đầu, thấy anh sải cách dài , đi về một hướng, thân hình cao lớn giống một chiếc cây trực tiếp tắp.

"Anh hãy cùng đi bữa sáng với chúng tôi, gồm sủi cảo nhân cá đấy."

Dãy mặt hàng quán bữa sáng ở bến cảng đông đúc nhộn nhịp, khói bốc nghi ngút.

Ba người ngồi tại bộ bàn trong góc. Quan sát thấy bạc tình Cận Ngôn, cô nhân viên phục vụ bình thường hay cất giọng lanh lảnh trở đề xuất rất khách hàng sáo: "Các anh chị...muốn hotline món gì?"

Đồ ăn sáng được gửi lên, tệ bạc Cận Ngôn cố đũa ăn ngay. Động tác của anh ấy vừa tao nhã vừa tập trung. Giản Dao cùng Giản Huyên trò chuyện rôm rả, trong những khi anh không tồn tại hứng thú tán gẫu.

Đến lúc Giản Dao định thần, chén bát sủi cảo trước mặt anh đã hết nhẵn. Đáy mắt anh ẩn hiện tại ý cười.

Giản Dao ngập ngừng: "Anh..còn muốn ăn uống thêm không?"

"Cám ơn em."

Bạc Cận Ngôn lập cập ăn chấm dứt bát sản phẩm công nghệ hai, anh nhàn nhã cầm tờ giấy ăn lau miệng, uống chai nước uống khoáng Giản Dao đưa rồi liên tiếp ngồi thẳng ngóng đợi.

Giản Huyên dấm dúi bấm tin nhắn, đưa cho Giản Dao đọc: "Chị, bộ váy này còn có đẹp không?"

Giản Dao liếc qua, trên màn hình mở ra dòng chữ: Hóa ra Đại Thần là fan ham ăn.

Sắc mặt Giản Dao vẫn thản nhiên như không, cô trả điện thoại cảm ứng thông minh cho em gái: "Từ trước tới nay em luôn có đôi mắt nhìn."

Giản Huyên cười híp mắt thế điện thoại, cô ngấc đầu hỏi bạc tình Cận Ngôn: "Đại Thần, em rất có thể hỏi anh một vụ việc không?"

"Được."

"Gần 1 năm trước, em tình cờ đi qua đơn vị anh. Em trong khi nhìn thấy một người bọn ông gầy guộc, bộ dạng tương đối đáng sợ ở trong nhà anh. Fan đó là ai vậy?"

Giản Dao cũng ngoảnh đầu quan sát bạc tình Cận Ngôn.

Trên khía cạnh anh vẫn không một chút ít biểu cảm: "Là tôi."

Hai chị em ngẩn người.

Ăn sáng sủa xong, bội nghĩa Cận Ngôn tự đi về ngôi biệt thự. Hai bà mẹ Giản Dao về nhà, Giản Dao lê thấm thân mệt mỏi đi tắm.

Tắm xong xuôi ra ngoài, cô bắt gặp Giản Huyên sẽ nằm trực tiếp cẳng trên nệm của cô, thất thần dõi đôi mắt lên è cổ nhà. Giản Dao ở xuống cạnh em gái, cô nhắm mắt, thở nhiều năm một giờ đồng hồ đầy dễ dàng chịu.

Giản Huyên chuyển phiên người: "Chị..."

"Ừ."

"Chị nói xem..." Giản Huyên chứa giọng dè dặt: "Có phải bạc tình Cận Ngôn hút thuốc lá phiện không?"

Giản Dao chớp nhoáng mở ánh mắt em gái: "Sao em lại suy nghĩ như vậy? có lẽ rằng trước đây anh ấy bị ốm."

Giản Huyên nói: "Bệnh nặng tới cả nào chứ? tại chị không thấy bộ dạng trước đây của anh ta buộc phải không biết. Mặc dù chỉ nhìn qua nhưng em vẫn có tuyệt hảo anh ta tí hon như bộ xương khô, chắc hẳn rằng sử dụng ma túy. Vớ nhiên, em vẫn khôn cùng sùng bái Đại Thần nhưng hiện nay ngẫm nghĩ mới thấy, loại kĩ năng như anh ta quá xa vời, quá khác người, một ngày dài tiếp xúc cùng với tội phạm giết mổ người, luôn cô đơn nóng bức một mình. Anh ta gồm diện mạo như playboy, mặt trpng mục nát thối rữa cũng lừng chừng chừng..."

Giản Dao chau mày, Giản Huyên lại nói tiếp: "Chị, tốt nhất có thể chị hãy giữ khoảng cách với anh ta, chị nên cẩn thận thì hơn."

Giản Dao khá ngây ra khi bắt gặp góc nhìn lo lắng và cảnh giác của em gái. Đầu óc cô vụt qua khuôn mặt tuấn tú và cao ngạo của bội bạc Cận Ngôn, cùng đôi mắt quyết đoán đầy ý cười cợt của anh.

Giản Huyên nói đúng, anh trái là cô độc cùng khác người. Hồi sáng sủa hai bà bầu cô đứng ngơi nghỉ cổng viên cảnh sát, những người dân cảnh sát trải qua nhìn thấy bội bạc Cận Ngôn, trong mắt họ bao gồm sự kính nể và hiếu kỳ, nhưng không có ai tiến lại ngay gần anh. Bạc tình Cận Ngôn cũng chẳng suy nghĩ ai, thần sắc khôn xiết lãnh đạm.

Đại Thần đến tp nhỏ, chắc rằng mọi người đều cảm thấy, anh và bầy họ không thuộc một nắm giới.

Tuy nhiên, rõ ràng mọi người xung quanh, bao hàm cả Giản Huyên rất nhiều không làm rõ con tín đồ anh. Trường hợp họ cũng tương tự như cô, được tận mắt chứng kiến vẻ mặt tiều tụy của anh, tận mắt chứng kiến anh mặc vật dụng ngủ đi chân đất, ở kề bên còn gồm một bé rùa lớn...chắc họ sẽ không còn cảm thấy anh vượt thần túng hoặc hun hút như bây giờ.

Giản Dao không từ chối suy đoán của Giản Huyên. Cô nhìn ra bầu trời xanh ngoài cửa sổ, bên cạnh đó mở miệng: "Chị cảm xúc trong quan hệ với người khác, họ đừng tinh vi hóa sự việc mà hãy tin vào trực giác của mình.

Trong xuyên suốt cuộc đời, chúng ta gặp lưỡng lự bao nhiêu người, tín đồ như anh ấy cả vạn hoạ chăng mới gồm một. Tuy anh ấy khá kỳ quặc cơ mà chị hoàn toàn có thể cảm nhấn được, anh ấy là một trong những người nơi đâu cũng lan sáng, chưa phải là kiểu dáng mà là bốn tưởng của anh ý ấy. Hiện thời chị có cơ hội cùng anh ấy cứu vớt sống bạn khác. Vụ việc này chắc chắn không xảy ra lần lắp thêm hai trong cuộc đời chị. Chị cảm thấy rất tốt. Dù chỉ mây ngày, dẫu vậy nó siêu có chân thành và ý nghĩa đối với chị. Bởi vậy là đầy đủ rồi."

Giản Huyên nhìn khuôn mặt trầm tĩnh với ôn hòa của chị ý gái. Cô ngẫm nghĩ, tiếp nối gật đầu.

Giản Dao ở trong nhà nghỉ ngơi một tối, sáng sớm ngày hôm sau, cô lại mang đến ngôi biệt thự.

Phía công an vẫn không có tin tức phải cô chẳng có vấn đề gì nhằm làm. Ngôi biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang vẫn tĩnh lặng như thường lệ, cũng ko biết bạc Cận Ngôn sẽ thức giấc tốt chưa?

Giản Dao mở vật dụng vi tính, có tác dụng nốt công việc dịch thuật còn lại.

Giản Dao đang siêng tâm làm việc, đùng một cái có một bàn tay khủng thò ra, che màn hình máy tính của cô.

Giản Dao chau mày, thấy bạc đãi Cận Ngôn đã đứng trước mặt cô. Anh mặc áo sơ mi với quần âu. Đôi mắt dài nhướng lên: “Bây giờ đồng hồ em buộc phải làm một vấn đề khác.”

Giản Dao đơ mình: “Anh nói đi.”

Bạc Cận Ngôn: “Hết cá rồi.”

Giản Dao: “Vậy sao?”

Cô mở tủ lạnh kiểm tra, quả nhiên bên phía trong không còn sản phẩm tồn.

Lúc Giản Dao mở hết các ngăn tủ lạnh, bạc Cận Ngôn nhàn hạ đứng mặt bàn nhà bếp uống sữa.

Giản Dao ngẫm nghĩ, mở miệng: “Hay là hôm nay tôi dạy dỗ anh câu cá? Tôi sẽ dạy anh tự kỹ xảo từ làm mồi câu cho móc câu rồi kéo cần. Như vậy sau đây anh có thể tự mình...”

“Không thể.” bạc bẽo Cận Ngôn cắt theo đường ngang lời cô: “Tôi không thích câu cá, bắt buộc chẳng tương đối đâu lãng phí thời gian vào việc này.”

Giản Dao: “...Hay là bởi thế đi, trước khi trở lại thành phố B, tôi đã ra bờ sông tìm ngư dân, nhờ bạn đó chuyển cá tươi cho đây cho anh?”

Giản Dao nghĩ bạc tình Cận Ngôn đang đồng ý. Nào ngời anh đựng giọng thản nhiên: “Không cần, em mau đi câu cá đi.”

Ánh nắng và nóng của mùa đông rất chan hòa, Giản Dao một mình ngồi mặt bờ suối, giúp bạc bẽo Cận Ngôn bổ sung kho dự trữ ngắn ngày.

Cô đoán, bạc tình Cận Ngôn lắc đầu đề nghị nhằm ngư dân sở hữu cá cho nhà, có lẽ do anh ko thich tín đồ lạ đặt chân vào ngôi biệt thự. Mặc dù cô cũng không lo ngại cho anh, do mọi chuyện còn tồn tại Phó Tử Ngộ.

Giản Dao vốn say đắm câu cá bắt buộc cô hết sức hăng say. Câu mang lại buổi chiều, nhìn hai loại xô đầy cá, Giản Dao thu dọn luật pháp câu cá, gọi điện thoại cho bội bạc Cận Ngôn: “Anh hãy từ mình cho xách cá về.”

Bạc Cận Ngôn nhanh chóng ra bờ suối. Chú ý đống cá, khóe mồm anh cong lên, ánh nhìn thân thiện thêm mấy phần.

Ánh chiều tà bao trùm khắp ko gian, hai người đi theo bé đường nhỏ tuổi trong rừng cây về ngôi biệt thự. Nhì tay bạc bẽo Cận Ngôn xách hai xô cá, bước tiến vẫn bình ổn dũng mạnh mẽ. Từ đằng sau, toàn thân anh càng lộ rõ song vai rộng, thắt lưng gọn gàng và đôi chân dài.

Tất nhiên, dáng bạn anh trực thuộc dạng khá gầy.

Giản Dao há miệng to hỏi: “Trước đây vì sao anh lại gầy như vậy? Tôi hiếu kỳ nên mới hỏi anh, anh ko muốn trả lời cũng ko sao.”

“Tôi bị bệnh.” giọng nói anh vẫn trầm phải chăng đầy trường đoản cú tính, tựa hồ nước không một ít xao động.

“Ờ, hiện nay anh đang khỏi dịch chưa?”

Bạc Cận Ngôn đáp khôn xiết nhanh: “Em hỏi câu thừa. Nếu như không khỏi, hiện nay em chỉ rất có thể nhìn thấy một thi thể nhưng mà thôi.”

Giản Dao đơ mình, hóa ra anh bị bệnh rất nặng. Cô vô ý thức thở phào dịu nhõm, may mà anh vẫn bình phục.

Đi một đoạn, Giản Dao lại hỏi: “Tại sao bé rùa của anh lại call là “Trầm Mặc?”

Lần này, bạc Cận Ngôn không vấn đáp ngay. Đi vài bước anh mới lên tiếng: “Tôi ko biết, chưa hẳn tôi đặt tên mang đến nó.”

Giản Dao ngẩn người: “Hả?” Cô không hỏi tiếp, lại nghe anh chứa giọng lãnh đạm: “Là người mẹ tôi đặt.”

Giản Dao biết rõ vấn đề. Tuy nhiên, đây không phải là chủ đề nhẹ nhõm. Cô từng nghe nói, mẹ Bạc Cận Ngôn qua đời từ khi anh còn nhỏ. Thảo như thế nào một tín đồ lập dị như anh lại nuôi một bé rùa.

Giản Dao cũng là người mất phụ vương từ nhỏ. Trầm khoác trong giây lát, cô không liên tiếp đề tài này, nhưng hỏi: “Anh test đoán xem, đàn họ mất bao thọ mới rất có thể tìm thấy hung thủ?”

Giọng nói bội nghĩa Cận Ngôn đầy ý cười, cơ mà là ý mỉm cười ngạo mạn: “Tôi không biết. Nhưng mà nếu cho ngày mai bọn họ vẫn không bắt được hung thủ, tôi chỉ có thể kết luận, vận tốc của lũ họ thật đáng buồn.”


Bạn đang xem: Dạy con làm giàu

Mô tả ngắn về Hãy nhắm mắt lúc anh đến tại Barley Star Coffee

làm việc với một thần thám thông minh, cao ngạo, không hiểu nhân tình nắm thái, lúc nào thì cũng cho bản thân là nhất… Khi ao ước cô làm cho trợ lý mang lại mình, anh nói: “Nếu tôi là cô, tôi sẽ không còn bày ra chuyện để ý đến vô vị mà sẽ đến ngôi biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp đúng tám giờ tạo sáng mai. ” Khi
*

*

*

*

Giới thiệu Hãy nhắm mắt lúc anh mang lại tại Barley Star Coffee

Làm việc với một thần thám thông minh, cao ngạo, không hiểu biết nhiều nhân tình cố thái, lúc nào thì cũng cho bản thân là nhất… Khi hy vọng cô có tác dụng trợ lý cho mình, anh nói: “Nếu tôi là cô, tôi sẽ không bày ra chuyện cân nhắc vô vị mà sẽ đến ngôi biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang đúng tám giờ tạo sáng mai.” Khi đánh giá cao cô, anh nói: “Đầu óc em cũng không đến nỗi chậm trễ chạp… Khi ý muốn giữ cô lại, anh nói: “Hiện trên cô ấy là fan của tôi.” khi định tỏ tình, anh nói: “Tôi có lời muốn nói cùng với em.” khiến cho cô gọi rằng: “Tôi có phát hiện bắt đầu về vụ án nên mong nói cùng với em”, xuất xắc “Hôm nay tôi ngơi nghỉ nhà 1 mình nên rất bi tráng chán, tôi có chuyện muốn nói cùng với em”. … Dù đôi khi cũng “cười ra nước mắt” tuy vậy cứ như thế… cô vươn lên là cầu nối giữa anh và quả đât sôi động ngoại trừ kia. Còn anh dẫn cô phi vào một quả đât mới đầy đam mê và cuốn hút.

Giá sản phẩm trên Tiki đã bao gồm thuế theo qui định hiện hành. Sát bên đó, tuỳ vào một số loại sản phẩm, hình thức và địa chỉ giao mặt hàng mà có thể phát sinh thêm giá thành khác như giá thành vận chuyển, phụ phí tổn hàng cồng kềnh, thuế nhập khẩu (đối với deals giao từ quốc tế có quý hiếm trên 1 triệu đồng).....


Chi ngày tiết Hãy nhắm mắt khi anh đến

Công ty vạc hànhCông ty cp Đầu tứ và cải tiến và phát triển Giáo dục Hà Nội
Loại bìaBìa mềm
Số trang496
Nhà xuất bảnNhà Xuất bạn dạng Văn Học



Xem thêm: Những Hình Ảnh Tạm Biệt Dễ Thương Đến Không Ngờ, 1000+ Tạm Biệt & Ảnh Đối Mặt Miễn Phí

Biểu đồ vật giá của Hãy nhắm mắt lúc anh mang đến trong 30 ngày

máy chà nhám đai hãy nhắm mắt lúc anh cho tập 11 hãy nhắm mắt khi anh mang lại tập 15 thẻ chữ nhám màu đen nhám hãy nhắm mắt lúc anh đến tập 22 hãy nhắm mắt lúc anh mang lại fpt đem nhầm vợ nạp âm nhâm tý nhám xốp 3m hãy nhắm mắt lúc anh cho tập 24 hãy nhắm mắt khi anh mang đến tập 3 hãy nhắm mắt lúc anh cho tập 2 phân phối máy chà nhám trang bị chà nhám gỗ cầm tay máy chà nhám gỗ 150 matte black máy chà nhám fe ly sứ nhám vừa nhắm mắt vừa xuất hiện sổ pdf hãy nhắm mắt khi anh đến tập 5 hãy nhắm mắt lúc anh cho tập 4